Từ Phượng Niên khẽ nói: "Con đường Bắc Mãng xuôi nam đánh vào Trung Nguyên, trước thời Ly Dương, xưa nay đại để có hai lối. Một là tiến vào Bắc Lương chiếm Tây Thục, đánh từ tây sang đông, thế cao nhìn xuống. Hai là từ cửa ngõ Kế Châu xuôi nam, thọc sâu vào bụng Trung Nguyên, cũng vì thế mà triều Đại Phụng từng ba lần chịu họa binh lửa ngay tại kinh kỳ. Nay đường lại có ba, ngoài việc đánh Bắc Lương và Kế Châu, còn thêm một ngả Lưỡng Liêu. Nguyên do rất đơn giản, kinh thành Ly Dương nằm quá lệch về phía bắc. Hoàng đế Triệu Lễ năm xưa lấy lý do 'thiên tử trấn thủ biên cương', bác bỏ đề nghị dời đô về vùng Quảng Lăng giang. Bởi vậy theo lẽ thường, đại quân Bắc Mãng chỉ cần công phá Liêu Đông, giành được thắng lợi là có thể thẳng tiến Thái An thành, gần như là kế sách 'nhất lao vĩnh dật' (một lần vất vả, nhàn nhã cả đời)."
Lão hòa thượng cười híp mắt: "Vương gia, giờ có thể nói đến hai chữ 'nhưng mà' rồi."




